Vỡ tín dụng đen hàng loạt– điểm chung trong kinh doanh BĐS giữa Việt Nam và Trung Quốc

Việt Nam

Nhìn lại các vụ vỡ nợ vừa qua, thấy nhiều đại gia vỡ nợ có điểm chung là vay lãi suất khủng để đầu tư bất động sản.

Sau vụ vỡ nợ 150 tỷ đồng tại Hà Đông cách đây gần một tháng, tại cơ quan quan điều tra, bà Nguyễn Thị Dậu – 48 tuổi (số 5 phố Nguyễn Thái Học, phường Quang Trung, quận Hà Đông) – người gom tiền đã hé lộ thông tin liên quan đến nhiều đại gia BĐS.
Bà Dậu cho biết: “Tôi đi vay từ hơn 30 người dân số tiền 100 tỷ đồng, 10.000 USD và 11 cây vàng, với tổng giá trị là 150 tỷ. Nhưng toàn bộ số tiền đó cộng thêm tiền của gia đình tôi đều chuyển cho Nguyễn Đức Thắng (Quang Trung, Hà Đông) vay lại và anh ta đầu tư vào bất động sản. Thậm chí, tôi còn mượn sổ đỏ của mẹ để đi vay ngân hàng 1 tỷ đưa cho Thắng. Tôi cũng chính là nạn nhân trong vụ vỡ nợ này”.
Theo bà Dậu, Thắng vốn là một đại gia có tiếng trong giới BĐS bởi hàng loạt các biệt thự đại Khu đô thị Văn Khê, Văn Phú. Thắng trúng nhiều phi vụ ăn chênh lệnh tiền tỷ nên ai cũng nể. Cách đây 2 năm, khi thị trường BĐS lên cơn sốt, chỉ trong vòng một tháng, Thắng bán chênh 10 căn biệt thự, mỗi căn lãi 2 tỷ đồng, thừa sức trả lãi cao cho các chủ nợ. Vì tin tưởng vào tài buôn đất có nghề của Thắng thêm lời gợi mở về các dự án khu vực Hoài Đức nên bà Dậu tiếp tục gom tiền tiếp cho đại gia.
Để chứng minh, bà Dậu trình ra 10 tờ giấy viết tay, trong đó Thắng có ký vay tiền, lần vay thấp nhất cũng 10 tỷ, nhiều nhất tới 30 tỷ đồng.
“Mỗi lần vay Thắng đều dẫn tôi đi thăm các vị trí đất mà anh ta định đầu tư tại Hoài Đức, Đông Anh, Sóc Sơn… Đầu năm nay đất, nhà đều không bán được nên Thắng không đủ khả năng trả lãi cho tôi” – bà Dậu nói.
Khi PV đến gia đình Thắng (số 8 Trần Nhật Duật, Hà Đông, Hà Nội) để xác minh thông tin thì Thắng đã đi khỏi nhà nhiều ngày. Chị Thoa (vợ Thắng) cho biết: “Chồng tôi đầu tư bất động sản 5 năm nay và phất lên từ năm 2008. Tôi cũng biết chồng vay của bà Dậu tiền nhưng cụ thể thế nào tôi cũng không rõ, mỗi lần vay chồng tôi chỉ bảo để đầu tư đất đai”.
Bà Dậu cho biết thêm, ngoài gom số tiền cho Thắng, bà còn vay 31 tỷ từ đầu năm 2009, sau đó cho Nguyễn Văn T (giám đốc một Cty tư nhân tại Gia Lâm, Hà Nội) vay lại để anh này mua đất tại Ba Vì và một số vùng ven Hà Nội như: Bắc Ninh, Hưng Yên. Đến khoảng giữa năm, T không còn khả năng trả lãi cho bà Dậu và chủ nợ khi đất không bán được, giá giảm liên tục. Hiện, cả T và Thắng đều đã bỏ trốn, còn các chủ nợ chỉ biết đến nhà bà Dậu đập phá đòi tiền.
Còn nữ đại gia vừa phá sản Nguyễn Thị Cúc (32 tuổi tại Phú Xuyên) cũng từng nổi danh khi mạnh tay vay lãi ngày (từ 3.000 đến 7.000 đồng/triệu) để đầu tư hàng loạt căn biệt thự, đất nền, thổ cư quanh Hà Nội.
Bà Cúc thừa nhận đã vay nợ 230 tỷ đồng và khoảng 600 cây vàng để buôn bất động sản. Với số tiền vay này, trung bình một tháng Cúc phải trả lãi tới 10 tỷ đồng. Nay, Cúc tự khai khi trình diện cơ quan điều tra, cũng còn dăm mảnh đất, nhưng nếu tính giá cả thời điểm này không đủ để trả 1/10 số nợ.
Nguyễn Thị Minh Tâm (Bắc Ninh), thừa nhận đã vay nợ gần 130 tỷ đồng, cũng với lãi suất siêu khủng, để mua các biệt thự tại Bắc Ninh và ven Hà Nội, cả thảy gần 50 căn. Khi BĐS sôi động, tiền chênh tại mỗi căn biệt thự lên tới vài tỷ, người ta thấy Tâm giỏi giang buôn bán. Nhưng ai ngờ, nay thị trường bất động, Tâm thành con nợ khổng lồ. Còn một số căn biệt thự mà Tâm đầu tư, hiện đều bỏ hoang.
Trong các vụ vỡ nợ, người ta thấy rất ít chủ nợ đến trình báo với cơ quan chức năng. Bởi thực tế, chủ nợ vừa là nạn nhân, vừa là thủ phạm. Vì có chủ nợ cho con nợ vay siêu lãi tới 7.000 đồng/triệu/ngày. Nếu quy ra, nó vượt hơn 10 lần lãi suất cơ bản của Ngân hàng Nhà nước (quá 140%/năm), nên họ có thể bị xử lý hình sự tội cho vay nặng lãi.
Nắm bắt được tâm lý này, nhiều con nợ gán nợ tài sản giá trên trời. Như Nguyễn Thị Cúc, mua chiếc Audi A8 hơn 5 tỷ đồng, dù đã sử dụng mấy tháng trời, nhưng vẫn có chủ nợ chấp nhận lấy xe trừ nợ bằng giá xe mới. Còn bà Dậu, tuyên bố giá chiếc LX (cũ) tới 400 triệu đồng, nếu ai muốn thu xe bắt nợ.
Dự báo của cơ quan chức năng, tới đây sẽ còn lộ ra nhiều vụ vỡ nợ tương tự. Trong khi nó chưa diễn ra, ở nhiều vùng quê, các chủ nợ và con nợ đang tự dàn xếp. Chuyện ở xã Q (Quốc Oai, Hà Nội), thời điểm đất đai các huyện phía Tây Hà Nội sốt sình sịch năm 2009-2010, do thông tin di chuyển trung thâm hành chính Quốc gia về Ba Vì và quy hoạch trục Thăng Long, một anh thợ sửa xe máy tên Đ., nhờ có chút vốn liếng và vay mượn mua mảnh đất 300 m2 của người cùng làng giá 700 triệu đồng.
Chỉ nửa tháng sau, có khách về trả gấp đôi 1,4 tỷ đồng. Sức hút từ lãi khổng lồ, anh bỏ nghề sửa xe, nhảy qua buôn đất. Để rộng vốn, Đ. thế chấp sổ đỏ vay ngân hàng hơn chục tỷ đồng, đồng thời huy động vay lãi 5.000 đồng/triệu/ngày của người dân trong làng.
Nhiều người hám lợi, vay cả ngân hàng để về cho Đ. vay lại. Chẳng mấy chốc, số nợ của Đ. tới hơn 20 tỷ đồng. Ở một làng quê nghèo, quanh năm cày cấy, chốc lát Đ. nổi lên như một đại gia, mua xe Innova chạy chơi. Còn lại đầu tư cả chục mảnh đất (thổ cư và nông nghiệp).
Từ hơn nửa năm nay, không thấy ai về làng Q mua đất, Đ. bắt đầu đầu sốt vó, vì không kham nổi khoản trả lãi tháng hàng trăm triệu đồng. Nay nhiều chủ nợ thuê cả đầu gấu tới đòi, nhưng Đ. hết cách. Chiếc Innova buộc phải gán nợ. Còn những mảnh đất, Đ. cũng gán dần.
Dù thị trường trầm lắng, nhưng ở cái làng cách Hà Nội hơn 20 km, Đ. hét giá 30-40 triệu đồng/m2 (thực tế giá chỉ dưới 10 triệu/m2 cũng khó bán), nhưng nhiều chủ nợ vẫn phải “ngậm bồ hòn làm ngọt”, thà ăn quả đắng còn hơn mất cả chì lẫn chài. Nhưng bù đi bù lại, bán đất gán nợ đắt thế mà cũng không đủ trả hết nợ.
Cơn bão nhà nhà, người người đầu tư BĐS, nay hết thời, nhưng hậu quả mà nó để lại không biết bao giờ mới khắc phục được.

và Trung Quốc

Trong vòng một năm qua, thị trường tín dụng ngầm nhanh chóng bùng nổ tại thành phố Ôn Châu và nhiều nơi khác của Trung Quốc như Quảng Đông hay khu vực Nội Mông. Điều này cho thấy tác động của việc thắt chặt tín dụng đối với hoạt động của các doanh nghiệp tư nhân. Đồng thời, nó cũng báo động tính rủi ro lớn của tình trạng lãi suất tăng nhanh trên thị trường cho vay phi chính thức đang phát triển và lan rộng ở Trung Quốc.
Ước tính thị trường tín dụng tư nhân của Trung Quốc chiếm khoảng 10% GDP. Sự phát triển mạnh mẽ của thị trường này dấy lên mối lo ngại về nguy cơ bùng phát nợ xấu tại quốc gia đông dân nhất thế giới.
Ôn Châu được coi là “thủ đô” của doanh nghiệp vừa và nhỏ với gần 400.000 doanh nghiệp. Thị trường tín dụng đen ngày càng bùng nổ tại các thành phố như Ôn Châu khi các cá nhân hay doanh nghiệp có nhiều tiền mặt tại đây muốn kiếm được nhiều lợi nhuận hơn bằng cách cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ vay với lãi suất từ 40% một năm trở lên. Ngân hàng trung ương Trung Quốc cho biết có đến gần 90% cư dân tại thành phố Ôn Châu và gần 60% doanh nghiệp tại đây tham gia vào thị trường tín dụng tư nhân.
Khi tham gia vào thị trường này, tuy thu được lợi nhuận lớn nhưng người cho vay phải chịu mức rủi ro cao mà nhiều người nhận xét “giống như một canh bạc vậy”. Đối với chủ các doanh nghiệp nhỏ, họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc tìm đến nguồn tín dụng tư nhân để vay tiền bất chấp việc phải trả mức lãi suất cao ngất.
Nhiều doanh nghiệp thiếu vốn ở Trung Quốc không thể tiếp cận khoản vay của các ngân hàng phải quay sang thị trường tín dụng tư nhân với lãi suất hàng năm lên tới 100%, cao gấp hơn 15 lần so với lãi suất cho vay chuẩn mà Ngân hàng Trung ương Trung Quốc áp dụng. Nguyên nhân là do các ngân hàng của Trung Quốc không được phép áp dụng mức lãi suất cao hơn đối với các khoản cho vay nhiều rủi ro nên chủ yếu chỉ cho các doanh nghiệp quốc doanh lớn vay, tránh né các doanh nghiệp vừa và nhỏ.
Tuy nhiên, trong bối cảnh kim ngạch xuất khẩu nói chung của Trung Quốc đang suy giảm do tình hình kinh tế thế giới biến động phức tạp và tiền lương trả cho công nhân tăng cao, nhiều doanh nghiệp ở Ôn Châu đã rơi vào cảnh không thể trả nợ và dẫn tới tình trạng phá sản hàng loạt. Trong số 360.000 doanh nghiệp vừa và nhỏ ở Ôn Châu, từ đầu năm đến nay có 30% ngừng hoạt động hoặc đóng cửa. Một số doanh nghiệp phá sản đã phải vay ngoài với lãi suất mỗi năm lên đến 120%. Ngoài ra, có đến gần 100 chủ doanh nghiệp đã tìm cách bỏ trốn và có tới 3 người tự sát vì không thể trả nổi các khoản nợ khổng lồ.
Nhằm xử lý tình hình đáng báo động này, chính quyền thành phố Ôn Châu đã áp mức giới hạn trần đối với lãi suất ngầm nhằm hạn chế rủi ro cho ngành công nghiệp ngân hàng tại thành phố này. Theo đó, các tổ chức tín dụng tư nhân sẽ chỉ có thể cho vay với lãi suất không cao quá 4 lần so với mức lãi suất chuẩn của cả nước.
Chính quyền thành phố này cũng yêu cầu các tổ chức này hỗ trợ về tài chính đối với các doanh nghiệp vừa và nhỏ bằng cách áp mức lãi suất trần đối với các khoản cho vay cho công ty này. Theo đó, lãi suất không được quá 30% mức lãi suất chuẩn của cả nước. Hiện tại, lãi suất cho vay chuẩn của Trung Quốc đang ở mức 6,56%.
Tuy vậy, theo nhà phân tích Ren Xianfang, thuộc IHS Global Insight, “cuộc khủng hoảng tín dụng đen đã lan ra toàn quốc khi mà tín dụng tư nhân đang dần mở rộng ra khắp Trung Quốc”. Và nếu chính phủ Trung Quốc không tìm ra cách giải quyết thỏa đáng, hệ thống tài chính nước này sẽ bị đẩy vào tính trạng nguy hiểm.
Không thể trả nổi những khoản nợ với lãi suất khủng từ tín dụng đen, hơn 90 chủ doanh nghiệp tại thành phố Ôn Châu (tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc) đã bỏ trốn, 3 người tự sát.

(tổng hợp)
_____________________________________________________________

Post a comment or leave a trackback: Trackback URL.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: